Hôm nay, lang thang trên mạng, em có đọc bài tâm sự của một cô gái làm người thứ 3.

Cô ấy có vẻ không hề xấu hổ với việc xen ngang vào hạnh phúc của gia đình người khác. Không những thế, cô ta còn rất tự hào khi đến với chồng người vì tình yêu chứ không phải vì tiền.

Cô ta luôn cẩn thận mỗi khi hẹn hò nên người vợ đáng thương kia mãi vẫn không biết đến sự tồn tại của bồ nhí của chồng mình, dù họ đã lén lúc bên nhau hơn 5 năm.

Đọc đến đây, em chợt nhớ đến hoàn cảnh bi đát của cô Cẩm Nhung, một vũ nữ lẫy lừng của Sài Gòn xưa. Xinh đẹp, thân hình bốc lửa lại nhảy giỏi, cô đã lọt vào mắt xanh của biết bao đại gia thời ấy.

Nhưng trớ trêu thay, cô lại chọn làm người thứ 3. Rồi điều gì đến cũng phải đến, Cẩm Nhung bị tạt axit. Đây là vụ đánh ghen tàn bạo và rùng rợn, gây chấn động cả Sài Gòn và miền Nam lúc bấy giờ.

Dù ở thời đại nào thì phụ nữ làm người thứ 3 cũng không được xem trọng, lại còn chịu nhiều thiệt thòi như: Danh dự gia đình và bản thân bị tổn hại, sự thương hại của những người mến mình, sự hả hê của những kẻ ghét mình khi thấy mình bị đánh ghen và đặc biệt là sự căm ghét của vợ người đàn ông mình cặp kè.

Khủng khiếp hơn, nếu gặp phải những bà vợ tàn ác, người thứ 3 có thể bị đánh ghen đến mức hủy họai dung nhan, thân bại danh liệt muốn ngóc đầu dậy làm lại từ đầu cũng khó. Trường hợp của cô Cẩm Nhung chính là một ví dụ điển hình.

Cuộc đời của Cẩm Nhung có thể viết thành tiểu thuyết mà hồi kết của nó đúng là 1 bi kịch. Gọi đây là 1 kiếp hồng nhan bạc mệnh cũng không sai.

Nếu không có ca axit định mệnh ngày ấy thì chắc chắn cuộc đời cẩm Nhung đã tỏa sáng rực rỡ chứ không phải rụi tàn thế kia.

Từ gái nghèo lên nữ hoàng vũ trường

Cẩm Nhung sinh năm 1940 tại Hà Nội, năm 15 tuổi, cô gia đình di cư vào Nam. Sau đó không lâu, cha cô lâm bệnh rồi mất.

Cẩm Nhung phải bỏ học, xin vào làm tiếp viên trong một nhà hàng. Nhờ đó cô đã lân la làm quen với những bản nhạc, những điệu nhảy trong quán bar của nhà hàng.

Với khuôn mặt đẹp và làn da trắng hồng, đôi mắt lẳng lơ, thân hình quyến rũ, khi tuổi chưa đầy 19 tuổi, cô đã trở thành gái nhảy chuyên nghiệp trong giai đoạn phong trào nhảy đầm phát triển rầm rộ ở Sài Gòn.

Nhan sắc xinh như hoa của Cẩm Nhung thời trẻ. Ảnh internet.

Cô đi qua nhiều vũ trường, cuối cùng dừng lại với vũ trường Kim Sơn trên đường Tự Do (nay là Đồng Khởi, quận 1).

Đây chính là nơi Cẩm Nhung gặp gỡ mối tình oan khiên với tay trung tá công binh Trần Ngọc Thức lớn hơn cả chục tuổi, khiến đời cô chìm vào tăm tối.

Nói về Cẩm Nhung, tài-pán Marie Sang, người quản lí vũ trường có tiếng hồi đó kể lại: “Tội nghiệp con Cẩm Nhung lắm. Nó là đứa nhỏ nhất trong đám đệ tử của em ngày ấy.

Nhưng nó rất biết điều, sống có tình và tha thiết với một mong ước là ngày nào đó sẽ rời ánh đèn mờ vũ trường để kiếm một tấm chồng giản đơn.

Tiếp đó, nó sẽ sống như bà mẹ hiền hậu của mình…”. Tuy nhiên, ước mơ giản dị ấy chưa kịp thành hình thì cuộc đời Cẩm Nhung rẽ sang một hướng khác đầy bi kịch sau ngày 17 tháng 7 năm 1963 định mệnh.

Nở một cuộc tình, tan một đời hoa

Trung tá Thức tuổi ngoài 30, đam mê nhảy đầm. Từ trước đến nay chưa có vũ nữ nào là mối ruột của ông nhưng chỉ gặp Cẩm Nhung lần đầu, ông đã say mê như điếu đổ.

Từ đêm đó, mỗi lần ông đến Kim Sơn là có Cẩm Nhung kề cận. Sau đó họ có những cuộc hẹn hò, những lần đi chơi với nhau. Cách đối xử của ông làm cho Cẩm Nhung cảm phục và mặc dù thừa biết ông đã có gia đình cô vẫn sẵn lòng làm người vợ ngoài giá thú.

ợ trung tá Trần Ngọc Thức có biệt danh là Năm Rađô đã vài lần đón đường hăm dọa, thậm chí tát tai dằn mặt vũ nữ Cẩm Nhung, nhưng bấy nhiêu đó không đủ làm cho cô gái trẻ rời xa chồng bà.

Trong cơn ghen mù quáng, bà đã vạch kế hoạch tỉ mỉ tiêu diệt tình địch. Hai tên giang hồ có cỡ được bà Năm Rađô thuê với giá 2 lượng vàng để làm cái việc hủy diệt nhan sắc của cô vũ nữ.

Khoảng 22 giờ đêm ngày 17.7.1963, vũ nữ Cẩm Nhung rời khỏi nhà để đến vũ trường Kim Sơn. Khi Cẩm Nhung còn cách chiếc taxi khoảng 10 mét, bất ngờ từ bên kia đường một gã đàn ông băng nhanh qua đường, tiến về phía cô.

Cẩm Nhung chưa kịp phản ứng thì gã đàn ông đã tạt mạnh ca axít vào mặt cô.

Cẩm Nhung chỉ kịp kêu lên: “Chết tôi rồi, cứu tôi với” rồi ngã gục trên đường. Người đàn ông sau khi tạt axít đã băng qua bên kia đường, leo lên xe taxi mở cửa chờ sẵn, trên ấy có bà Năm Rađô. Nghe tiếng kêu cứu, một số người đi đường đã chạy đến, đưa cô đến bệnh viên.

Những người bạn vũ nữ của Cẩm Nhung đến thăm, thấy cảnh sát hại dã man, đã hùn tiền lại mời luật sư bảo vệ cho Cẩm Nhung, đưa vụ việc ra pháp luật.

Thế nhưng, thời ấy thế lực của “Thức công binh” và bà Năm Rađô rất mạnh ở Sài Gòn, nên tưởng như không ai làm được gì họ. Vụ việc đến tai bà Trần Lệ Xuân, vợ của Ngô Đình Nhu.

Đích thân bà Trần Lệ Xuân cũng đã đến thăm và đưa Cẩm Nhung sang nước ngoài chữa trị. Nhưng do vết thương quá nặng nên các bác sĩ ở đây cũng không thể giúp cô.

Trận đánh ghen bằng axit đã hủy hoại nhan sắc, sức khỏe của Cẩm Nhung. Ảnh internet.

3 tháng sau ngày xảy ra vụ việc, một phiên tòa được mở công khai để xử nhưng người gây ra thảm cảnh cho vũ nữ Cẩm Nhung.

Kẻ chủ mưu là bà Nguyệt và tên tạt axit thuê phải nhận bản án 20 năm tù cho mỗi người. Kẻ đồng lõa nhận án 15 năm.

Tuy nhiên, vụ án sau đó bị đình lại rồi rơi vào quên lãng, bà Trần Lệ Xuân phải lưu vong ở nước ngoài, lời hứa bao bọc Cẩm Nhung đến suốt đời của bà Xuân cũng gác lại.

Gia đình trung tá Thức đổ vỡ. Ông tiếp tục sống một cách khép kín. Vợ ông, bà Nguyệt vào chùa để sống hết những ngày còn lại.

Trở thành kẻ ăn xin và chết trong nghèo đói

Mất chỗ bấu víu, hận đời hận người, Cẩm Nhung chán nản lao vào đập phá, nghiện ngập, hút thuốc, uống rượu… Sau khi tiêu tán hết tài sản và hai người thân nhất qua đời, năm 1969, Cẩm Nhung phóng tấm ảnh có cô và trung tá Thức mang trước ngực lê la khắp các đường phố Sài Gòn để khất thực.

Lần đầu tiên – trước tết năm 1969, cô đến khu vực chợ Bến Thành. Ngồi bên vệ đường Lê Lợi với chiếc lon phía trước và tấm ảnh trên ngực, Cẩm Nhung bắt đầu chuỗi ngày ăn xin. Người Sài Gòn hay tin kéo nhau đến xem và giúp cô được khá nhiều.

Cẩm Nhung lê bước hành nghề khắp nhiều tuyến đường ở Sài Gòn sau đó về bến phà Mỹ Thuận ở miền Tây. Bị đưa vào trung tâm nuôi người tàn tật nhưng cô trốn ra tiếp tục ăn xin và mất tăm một thời gian sau đó.

Người đời bàn luận rằng có lẽ cô đã bệnh chết hoặc đã quyên sinh để chấm dứt kiếp hồng nhan bạc phận của mình. Mãi sau này người ta mới phát hiện bà vẫn còn sống, vừa bán vé số vừa ăn xin quanh các ngôi chùa ở thị xã Hà Tiên, mà thường nhất là ở chùa Tam Bảo

Đúng 50 năm sau vụ đánh ghen, vào đầu năm 2013, Cẩm Nhung qua đời tại một xóm trọ nghèo ở thị xã Hà Tiên (tỉnh Kiên Giang), nơi những người ăn xin, bán vé số, bốc vác tứ xứ đến thuê ở trọ.

Cô được những người đồng cảnh ngộ lo cho một quan tài loại rẻ tiền, rồi đưa ra nghĩa địa… kết thúc cuộc đời đầy hào quang nhưng thấm đẫm nước mắt của cô vũ nữ lừng danh nửa thế kỷ trước.

Thế đấy, đó là kết cục bi đát cho người thứ ba. Vậy mà nhiều người vẫn không hiểu, hoặc cứ nhân danh tình yêu để cố giành giật những thứ vốn không thuộc về mình.

Phụ nữ thông minh sẽ không bao giờ để mình có mối quan hệ tình cảm với đàn ông có vợ. Họ biết rõ đời mình cần gì và họ sống là vì ai.

Cho dù người đàn ông kia có thành đạt, giàu có thế nào thì xã hội vẫn còn rất nhiều người đàn ông khác giàu có hơn, ga lăng hơn, đẹp trai hơn và điều quan trọng nhất là mình là người phụ nữ duy nhất và chính thức của anh ta…

Tóm lại, theo em, xã hội vẫn còn rất nhiều anh trai tốt bụng, tử tế, vậy thì ngu dại gì đi lao vào mối quan hệ oan trái. Các mẹ có nghĩ như em không?